Featured

NHỮNG CÔNG VIỆC GIÚP TRỞ THÀNH DU MỤC SỐ

Du mục số- Digital Nomad- là một phong cách sống đáng mơ ước và đang dần trở nên phổ biến trong thế hệ trẻ ở nhiều nước tuy chưa được biết đến rộng rãi ở Việt Nam. Để giúp các bạn hiểu thêm về lối sống này và tìm được những công việc có thể vừa kiếm tiền, vừa đi du lịch và sống ở nhiều nơi trên thế giới, mình sẽ lần lượt chia sẻ các nội dung chi tiết trong loạt bài GIẤC MƠ DU MỤC SỐ.

Bắt đầu với những công việc mà bản thân mình đang làm hàng ngày.

VIẾT NỘI DUNG (Content Writing): nội dung đa dạng từ Thông cáo báo chí, bài giới thiệu sản phẩm, bài phỏng vấn đến kịch bản cho MC, kịch bản các video clips…Khi cạnh tranh trên Truyền thông càng khốc liệt, nhu cầu sử dụng người viết Nội dung càng nhiều.

DỊCH THUẬT (Translation): Dịch tin bài từ công ty mẹ của các tập đoàn sang tiếng Việt, dịch hợp đồng, dịch các loại proposal, dịch thông cáo báo chí Anh-Việt, dịch website, brochure sản phẩm, dịch phụ đề video clips…Dù google translate càng ngày càng tinh vi, nhu cầu chuyển thể ngôn ngữ bằng trí tuệ, kỹ năng của con người vẫn không vì thế mà giảm bớt.

DẠY TIẾNG ANH (Online English teaching): mình dạy tiếng Anh 1:1, một cô-một trò qua cuộc gọi trên mạng. Thường những học viên là người đang đi làm có nhu cầu cải thiện phát âm, muốn tự tin hơn khi giao tiếp hoặc cần có người chỉnh các bài báo cáo, email tiếng Anh trước khi gửi ra nước ngoài.

Đây là những công việc vốn không phải là chuyên môn ban đầu mình có nhưng đã thường xuyên làm trong gần 3 năm qua. Vừa làm vừa học và cải thiện nên dần cảm thấy rất hứng thú.

Có một giai đoạn ngắn khi mới bắt đầu cuộc sống này, mình cũng thiếu việc và cảm thấy rất lo. Sau một hai tuần loay hoay, cuối cùng cũng tìm ra được ý tưởng sử dụng lại chính nghề Nhân Sự mà mình đã làm hơn 10 năm.

Nhân sự, cái nghề vốn rất gắn liền với một tổ chức, một địa điểm nào đó, bây giờ lại có thể vừa làm vừa sống những đất nước, thành phố khác:

HEADHUNTER: Mình có hai, ba người bạn sau nhiều năm đi làm các công ty rồi ra mở dịch vụ tuyển dụng, “săn đầu người”. Khi biết mình cũng đang làm tự do, các bạn này cũng đề nghị mình hợp tác. Ở co-working space mình ngồi bên cạnh một cô người Mỹ, làm Headhunter cho vài công ty công nghệ ở San Francisco, chuyên tuyển dụng các vị trí IT, lập trình viên. Cô làm headhunter độc lập, phỏng vấn ứng viên online, gửi bảng đánh giá và trao đổi với khách hàng qua email. Công việc cho phép cô đi và sống nhiều nơi khác nhau.

VIẾT HỒ SƠ XIN VIỆC (Resume writing): Một cô người Úc trạc tuổi mình đang làm công việc này. Không phải ai cũng biết chuẩn bị một CV đẹp, hay viết một thư xin việc (cover letter) hay và biết cách làm mình nổi bật giữ hàng trăm ứng viên khác. Vì vậy sẽ luôn có nhu cầu để được tư vấn giúp tự tin và giành được cơ hội việc làm.

PHỎNG VẤN THỬ (Mock-up Interview): đây là dịch vụ mà trong giai đoạn đầu của hành trình du mục số mình đã nghĩ ra. Nhu cầu cho dịch vụ này rất nhiều vì thật ra có mấy ai được dạy kỹ năng phỏng vấn một cách cụ thể, chi tiết và tư vấn cho riêng trường hợp của mỗi người đâu phải không.

THAM VẤN NGHỀ NGHIỆP (Career Counseling): Với sự hỗ trợ của các công cụ test tính cách, đánh giá năng lực…hiện nay đã có thể làm online, tham vấn nghề nghiệp trở thành một công việc có thể thực hiện từ xa.

Kể từ khi theo đuổi lối sống này, mình khám phá ra những năng lực mà trước giờ không biết là mình có, học được thêm những kỹ năng mới. Trên hết, mình nhận ra rằng, khi có một khoảng thời gian tĩnh lặng, cùng với áp lực tồn tại, “cái khó ló cái khôn”, mình sẽ sáng tạo ra đủ cách để kiếm thêm thu nhập, sử dụng chính các kỹ năng đã được rèn luyện suốt những năm đi làm các công ty.

Ngoài ra, trong quá trình tiếp xúc với các bạn digital nomad khác, mình được biết họ làm các công việc sau:

LẬP TRÌNH VIÊN/THIẾT KẾ WEB/THIẾT KẾ APP, GAME (Programmer, Developer, Coder, Web/App Designer):
Mình gom những công việc này vào một nhóm. Đây có lẽ là nhóm việc phổ biến nhất trong cộng đồng Digital Nomad. Đặc tính công việc cho phép bạn làm việc ở bất cứ đâu có internet. Dù vậy, bạn phải có khả năng tự học rất tốt vì cùng với những yêu cầu của khách hàng/người dùng ngày một phức tạp thì công nghệ, ngôn ngữ luôn cần cập nhật mỗi ngày.

Ở Việt Nam, cộng đồng IT freelancer ngày một đông. Chi phí nhân công cạnh tranh nên một vài công ty nước ngoài rất muốn tuyển dụng các developer người Việt.

Bản thân mình nhiều lúc rất muốn học về coding vì thấy nhu cầu cho các loại ngôn ngữ lập trình rất nhiều và việc giao tiếp với máy tính khá thú vị. Yeah, why not?

VIẾT PROPOSAL (Creative): Ai đã ở trong thế giới agency sẽ hiểu làm một cái proposal hại não bao nhiêu. Khách kêu đi pitching chiều thứ 6 và bắt gửi proposal thứ 2 là chuyện bình thường. Cho nên các agency sự kiện, marketing hay truyền thông đều cần người đưa ra ý tưởng (concept) và đặt xuống thành một proposal cụ thể. Ý tưởng hay, trả lời đúng đề bài của client, trình bày đẹp và đúng deadline. Ta nói, “nhân tài như lá mùa thu”. Mấy bạn viết proposal này đơn giản được gọi là dân creative. Một cái proposal nhỏ nhỏ nhận được 1,5 triệu là chuyện thường ngày ở huyện. Các dự án lớn, tiền concept còn có khi charge tới 20-25 triệu. Vậy mà có bao nhiêu người làm được đâu. Theo kinh nghiệm của mình ở mảng này, cung lúc nào cũng nhỏ hơn cầu.

QUẢN LÝ MẠNG XÃ HỘI (Social Media Manager)
Công ty nào bây giờ cũng có fanpage và thường phải outsource vì công chăm sóc một trang như vậy khá mệt. Vì vậy những bạn nào thích làm việc với các nền tảng mạng xã hội và có khả năng tối ưu ngân sách cho khách hàng thì luôn có việc để làm.
Các bạn làm freelance trong mảng này, nếu siêng cày thì khả năng kiếm một tháng khoảng 25 triệu không phải là hiếm.
Thêm nữa là công việc này không đòi hỏi phải tốt nghiệp đại học hay gì hết, có những bạn chỉ mới 19-20 mà đã có thể làm admin cho vài fanpage cùng lúc, chạy ad hiệu quả quá chừng nên nhiều agency cứ giao việc làm hoài thôi.

THIẾT KẾ ĐỒ HOẠ (Graphic Designer) Bản thân chức danh này đã quá rõ ràng nên chắc không cần phải nói thêm. Người biết thiết kế thì nhiều lắm nhưng người có gu thẩm mỹ, đáp ứng được deadline thì đúng là “như sao buổi sáng”. Công việc của mình lúc nào cũng cần thiết kế nhưng nói thật là loay hoay mãi vẫn chưa tìm được người vừa ý.
Chỉ cần một cái laptop cấu hình cực tốt thì bạn có thể làm ở bất cứ chỗ nào!

TRỢ LÝ ẢO (Virtual Assistant hay VA): Nghe có vẻ còn xa lạ nhưng thực ra VA còn có các tên khác như “cu-ly đa năng”, “DEO- Doing Everything Officer”, làm cái gì cũng được. Đặc biệt các start-up thường không có đủ người để làm những việc linh tinh như: đặt vé máy bay/khách sạn, nhập liệu, nghiên cứu thông tin, thu thập dữ liệu… Dĩ nhiên tuỳ năng lực từng người mà có thể nhận những kiểu công việc khác nhau.

TIẾP THỊ LIÊN KẾT (Affiliate Marketing-AM): hiểu đơn thuần bạn “dẫn” người dùng đến trang web/sản phẩm của người bán và bạn được hưởng hoa hồng trên số đơn hàng (sales). Công việc của bạn là đầu tư vào marketing, tạo website, chạy ad để promote đường link liên kết đó…Mục đích là qua các kênh của bạn, khách hàng click vào để đi đến trang web của người bán. Sau một thời gian xây dựng, bạn có thể kiếm được nguồn thu nhập thụ động (passive income). Cộng đồng AM ở Việt Nam đang phát triển rất nhanh, nhiều bạn coi AM là một công việc ngoài giờ, cũng có bạn làm toàn thời gian.

DROPSHIPPING– Bạn là người bán lẻ online, không cần sở hữu hàng hoá và kho bãi. Bạn có thể tự định giá sản phẩm, làm marketing để tiếp cận khách hàng. Khi nhận được đơn hàng, nhà cung cấp sẽ giao hàng trực tiếp cho khách và bạn hưởng chênh lệch giữa giá bạn mua và giá bán.

Có lần mình được gặp một chiếc Cruise đi từ Mỹ đến các nước vùng Carribean chở trên đó hơn 300 digital nomad làm drop shippers. Trên cruise có wifi và họ lênh đênh trên biển hơn 2 tuần, chỉ ghé một nơi 1, 2 đêm rồi lại lên đường.

BLOGGER/VLOGGER: Đây có thể là công việc toàn thời gian hoặc chỉ là làm ngoài giờ để kiếm thêm thu nhập thụ động từ quảng cáo. Tuy nhiên, cạnh tranh trong mảng này càng ngày càng nhiều cho nên đầu tư một trang blog hoặc channel cũng đòi hỏi đầu tư về mặt nội dung, trang thiết bị và cả marketing nữa. Trang điểm, nấu ăn, làm tóc, du lịch…nếu đó còn là đam mê của bạn thì cũng đừng ngần ngại làm thử.

TƯ VẤN (Consultant) Bạn nào đã biết đến SAP, một công cụ quản lý doanh nghiệp rất phức tạp. Để có được một SAP key user không phải là dễ bởi người đó phải được đào tạo và có kinh nghiệm trong nhiều functions trên hệ thống ERP. Cho nên nếu một SAP key user nghỉ việc, doanh nghiệp tổn thất rất nhiều. Vì vậy, để đáp ứng được nhu cầu hai bên, doanh nghiệp đó thuê lại chính nhân viên đó làm tư vấn, đào tạo nhân viên và trả tiền theo giờ hoặc theo dự án. Anh chàng SAP kia có thể làm ở bất cứ đâu, qua internet phone hoặc email.
SAP chỉ là một trong những ví dụ về việc bạn có được một chuyên môn đặc thù và công ty rất cần bạn. Chỉ cần bạn giỏi, việc luôn có cho bạn làm.

CHỈNH SỬA VIDEO, CHÈN SUBTITLE (Video, animation editor…) và những việc tương tự: nhu cầu cho mảng này càng ngày càng nhiều cùng sự phát triển của công nghệ giải trí, truyền thông, vlog/blog…Ai cũng thích có những sản phẩm nghe nhìn đẹp, nhưng đâu phải ai cũng biết làm phải không nè. Và những công việc này, đâu có cần đến văn phòng, làm ở đâu cũng được.

NHIẾP ẢNH cho Shutterstock, cho các tạp chí: Nghề này khá cạnh tranh nhưng nếu đó là đam mê của bạn thì có thể xem đó là một việc làm thêm.

Và những công việc lạ chưa từng thấy

GAME TESTER
Đợt ở Mexico, ngày nào lên co-working space cũng thấy một “thằng nhỏ” đã ngồi sẵn đúng một chỗ ngồi. Nó đeo tai nghe và cả ngày chẳng nói chuyện với ai. Đi ngang nghía vào màn hình thì lúc nào cũng thấy nó chơi game. Mình nghĩ sao không ở nhà chơi mà lên đây chi cho tốn tiền. Nhưng sau này hỏi ra mới biết đó là công việc của nó. Nó thích chơi và chơi game online rất giỏi. Cho nên khi các công ty ra game mới đều đặt hàng cho nó test giúp và cho ý kiến. Thiệt là cái nghề xa xỉ gì đâu!
Dĩ nhiên, các game thủ chuyên nghiệp còn có thể kiếm tiền bằng cách chơi game, tham gia các giải đấu. Tuy nhiên, các game thủ thường lại là những bạn chỉ thích ngồi trong nhà một mình, sống trong thế giới ảo mà không thích giao lưu bên ngoài cho nên Digital nomad thường không phải là lối sống mà họ thích.

DIET AND LIFESTYLE COACH
Một người bạn của mình công việc chính là làm developer nhưng lại là người ăn chay thuần và thích tập gym nặng đô . Bản thân anh nhiều năm đã phải tự nghiên cứu các cách để cân bằng chế độ vegan với nhu cầu năng lượng của một người work-out chuyên nghiệp. Cho nên, anh lập một website hướng dẫn người mê thể thao các cách để theo chế độ ăn thuần chay. Anh tham gia các buổi hội thảo chuyên ngành, tổ chức nhiều buổi nói chuyện miễn phí. Cho đến nay, anh nhận được nhu cầu về coach nhiều đến mức không đủ thời gian làm mà phải mời thêm hai ba chuyên gia khác để làm bớt việc.
Phong trào work-out và ăn uống lành mạnh ở Việt Nam ngày càng nhiều và đang dần trở thành một Phong cách sống trong giới trẻ. Tuy nhiên, không phải ai cũng có kiến thức hoặc siêng tìm hiểu về dinh dưỡng. Vì vậy, việc coach online 1:1 như cách anh bạn IT này cũng là một hướng đi rất hay. Quan trọng nhất, đó là đam mê của anh nên vừa có tiền vừa vui!

Có một công việc nữa bản thân mình nhận được đề nghị vài lần, chi phí khá cao nhưng hơi vô đạo đức và ở một số quốc gia sẽ là phạm pháp:

VIẾT BÀI LUẬN/ VIẾT LUẬN VĂN (Essay, thesis writing) bằng tiếng Anh cho các du học sinh. Một số du học sinh (có thể là người Việt và cả người nước ngoài) bị áp lực deadline, hoặc thiếu năng lực, hoặc đơn giản là làm biếng nên nhờ các công ty dịch vụ viết giúp. Mình nhận được đề nghị từ một công ty dịch vụ, viết về Nhân Sự, Marketing, và Business nói chung. Hơi bị shock khi biết có dịch vụ như vậy. Dĩ nhiên câu trả lời của mình là chữ KHÔNG to tướng. Kể lại đây để cung cấp thông tin cho các bạn, cũng là để thấy rằng Cuộc sống trắng đỏ vàng đen thú vị quá phải không. Lựa chọn, dĩ nhiên là tuỳ mỗi người.

Danh sách các công việc có thể làm online và remotely ngày càng nhiều xuất phát từ nhu cầu/đam mê của người lao động và sự linh hoạt của các doanh nghiệp mới.

Các bạn comment để đặt câu hỏi hoặc chia sẻ ý kiến nhé!

Hoặc connect trên facebook để trao đổi được nhanh hơn.

 

 

Featured

Visa Nhật cho phụ nữ đi tự túc-Một câu hỏi lớn không lời đáp

Giờ này chắc ai muốn đi Nhật ngắm hoa anh đào thì cũng lục đục chuẩn bị làm hồ sơ. Ba lần tớ xin Visa đi Nhật đều thành công, nhưng thật tình, tớ cũng không chắc vì sao mình được mà những bạn bè khác lại không.

Mùa Sakura năm 2017, đi 3 tuần ở Osaka. Passport lúc này đã chằng chịt mộc. Tiền trong tài khoản là 100 chẹo. Booking khách sạn, báo cáo thuế, bảng cân đối kế toán của công ty…đầy đủ. Cô nhân viên hỏi câu quan trọng:
-Chị đi một mình?
-Mình đi một mình nhưng qua đó sẽ đi cùng bạn người Thuỵ Điển. Bạn mình đã đến bên đó rồi.
-Bạn chị đã qua rồi?
-Vâng.
Rồi cô ấy ghi chú thông tin đó bằng bút chì vào bên lề bộ hồ sơ của tớ.
Tớ đậu, nhưng băn khoăn phải chăng là do “đu đeo” đứa bạn Tây?

Lần đầu tiên là 7 năm về trước, khi đó tớ có công việc văn phòng ổn định. Hồ sơ chuẩn bị đầy đủ theo yêu cầu trên trang web của lãnh sự, tiền trong tài khoản cỡ 50 triệu cho 4 ngày đi Tokyo. Passport chỉ có mộc của vài nước Đông Nam Á. Lần ấy tớ đi cùng bạn trai người Ấn. Sau khi kiểm tra đầy đủ hồ sơ không cần bổ sung gì, cô nhân viên tại lãnh sự hỏi:
-Chị có thư mời của người quen bên Nhật không?
-Không, mình đi tự túc và cũng không quen ai bên đó hết.
-Đi tự túc thì cũng phải có thư mời!
-???!!!
-Chị đi với ai?
-Mình đi với bạn người Ấn Độ (quay lại, chỉ người đó cho cô thấy)
-Có chắc là chị đi với anh đó không?
-Chắc mà. Hai người đi chung.
Cô nhân viên ghi lại thông tin cuối cùng.
Ấn Độ và Nhật là hai nước có quan hệ ngoại giao tốt với nhau. Người Ấn xin visa chỉ đóng phí bằng một nửa phí của Việt Nam (nhớ mang máng vậy). Mình đậu visa, nhưng đâu đó là “nhờ bóng” anh chàng người Ấn?

Lần mới nhất là tháng 12 năm 2018, xin 1 tuần đi Osaka, chung với 3 đứa con gái khác. Hồ sơ chuẩn bị giống lần 2, chỉ khác là có thêm thằng con 6 tháng tuổi đi cùng. Bận, nên nhờ 1 đứa trong nhóm có công ty du lịch chuẩn bị hồ sơ và nộp dùm. Cuối cùng 3 đứa kia rớt chỉ có 2 mẹ con tớ đậu. Tớ bán tín bán nghi, phải chăng mình đậu là do “dựa hơi” cu Groot?

Ở một vài nơi như lãnh sự Pháp, khi hồ sơ được nhận thì đồng thời mình nhận được giấy hẹn cấp visa. Lãnh sự Nhật không giống vậy. Hồ sơ nhận thì vẫn nhận nhưng rớt thì vẫn rớt. Bởi thế, dù lần nào cũng đạt, tớ vẫn rất mơ hồ. Cuối cùng thì phụ nữ có thể tự đi một mình đến Nhật được không?
“Một câu hỏi lớn không lời đáp. Cho đến bây giờ mặt vẫn chau.”
Cho nên, nếu bạn hỏi tớ lời khuyên, từ kinh nghiệm của bản thân chắc tớ chỉ có thể nói “Tìm ai đó mà đu theo cùng!”

247552_619405594753750_1633007153_n

Featured

Khoái cảm hạnh phúc- Bạn đã có chưa?

15 tuổi, mình theo đuổi hình ảnh một người phụ nữ mặt vest, xách laptop và lúc nào cũng bận. Mình muốn được gọi là PHỤ NỮ THÀNH ĐẠT!

25 tuổi, được promote, thành manager trẻ nhất công ty. Rồi cứ vậy mà lên, rồi đi Singapore phụ trách khu vực Châu Á, rồi công tác châu này châu kia, rồi business class. Hình ảnh Business Woman đã trở thành hiện thực nhưng sao thấy trống trải, khô cạn.

32 tuổi, mình quyết định chấm dứt giai đoạn “mọi thứ rất tốt, chỉ có điều em không hạnh phúc”. Và mình chưa biết sẽ đi đâu

33 tuổi, trong mình bắt đầu có hình tượng mới. Paulo Coelho, nhà văn người Brazil, ông chu du khắp nơi trong hơn 2 năm chỉ để nhìn thế giới rõ hơn. Mình muốn được gọi là NGƯỜI KHÁM PHÁ. Và rồi mình trở thành người như vậy.

35 tuổi, hình ảnh người du mục không còn quan trọng nữa khi thấy việc đi một hai năm không còn khó khăn. Một hình tượng mới lại ươm mầm giấc mơ. Đó là anh nhà văn trong bộ phim rất đẹp Love Actually, thuê một căn nhà nhỏ xa xôi và viết. Mình muốn trở thành NHÀ VĂN!

Và giờ mình ở đây, 35 tuổi 10 tháng, mình được bình yên để viết. Mình không còn viết để được trả tiền, không còn viết theo đơn đặt hàng từ người khác!!!

Mình viết vì trong lòng tràn ngập tình yêu, vì có quá nhiều ý tưởng để chia sẻ. Mình viết để cho đi. Viết để khích lệ. Viết để cảm thông.

Khi viết, mình chìm trong một thế giới lung linh, những cái tên đang chờ được mình nhắc đến, những kỷ niệm đang chen lấn ùa về và bao nhiêu nhân vật cứ mong được dựng nên. Càng viết mình càng thăng hoa, và càng thăng hoa mình lại càng muốn viết!
ÔI CÁI VÒNG KHOÁI CẢM CỦA HẠNH PHÚC!

50523354_359813074570473_7812258092212551680_n

Còn bạn thì sao? Bạn đã cảm nhận được cái khoái cảm đó lần nào chưa? Bạn bao nhiêu tuổi khi đọc bài này?

Nếu Thứ Hai là một sự bắt đầu mệt mỏi; nếu bạn vẫn cứ mơ hồ không biết mình thích gì. Nghỉ việc hay tiếp tục; học MBA hay mở công ty…thì đừng vì thế mà bối rối. Có thể tự đặt cho mình deadline đến khi bạn 35 tuổi để tìm ra cái KHOÁI CẢM ấy. Có thể bạn nghĩ đến mình, suốt 7 năm trẻ trung không ngừng tìm kiếm.

Cứ tìm sẽ gặp, cứ gõ cửa sẽ mở cho…Chỉ có điều là không biết khi nào. Vì thế, hãy cứ đợi.

50583655_359813077903806_9021514221824770048_n

BÍ QUYẾT HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI VIỆT

Tối thứ Sáu, thử nhìn người Việt Nam mình với cái nhìn khách quan để thấy thực ra người Việt rất hạnh phúc.

Vì sao vậy?

Người Việt Nam CƯỜI nhiều lắm. Nếu có tỉ số đo lường số lượng nụ cười trên từng đầu người thì Việt Nam có kết quả thuộc hàng đầu thế giới. Bạn bè nước ngoài đến chơi đều ấn tượng bởi sự thân thiện, cởi mở đáng yêu của những người Việt mà họ gặp. Bây giờ sống ở Bắc Âu mới nhận ra người Việt dễ cười, hay cười và rất thích cười.

Người Việt Nam LẠC QUAN số dzách. Phần lớn người Việt lớn lên nghèo khó. Chịu khổ quen rồi, chịu thêm chút nữa cũng không sao. Cho nên, người Việt đều tin tưởng ngày mai sẽ tốt hơn. Không phải ở đâu người ta cũng có niềm tin như vậy.

Người Việt Nam HAM HỌC đáng nể. Số người vừa đi làm ban ngày, vừa đi học ban đêm rất nhiều. Văn bằng hai, tại chức, cao học, tiếng Anh, học võ, học nhảy…Bản chất việc học vốn khó khăn gian khổ nhưng người Việt không ngại. Ông Trưởng phòng Tài chính người Pháp phải ngạc nhiên khi thấy nhân viên phòng ông rất hăng hái đăng ký đi học này học nọ sau giờ làm việc. Ổng nói “Người Việt tụi mày sao ham học quá. Bây giờ mà kêu tao đi tới lớp thì đừng có mơ!”. Chẳng có người khốn khổ nào lại ham học, phải thật nhiều năng lượng và cả ý chí nữa kìa.

GIA ĐÌNH Việt Nam đùm bọc, hỗ trợ cho nhau. Điểm này người Tây thua xa người Việt. Nhà nào có anh em thuận hoà thì cứ như bó đũa, bẻ mấy cũng không gãy. Anh em vừa là bạn thân, vừa là vú em, là bạn kinh doanh, là người cho mượn nợ…Cho nên, người Việt luôn được quan tâm và ít bị lẻ loi.

Cuối cùng, người Việt được ăn những MÓN ĂN NGON nhất thế giới!! Câu này hơi thiên vị nhưng mà kệ. Một đứa người Đức lần đầu ăn phở đã thốt lên “Trời ơi, vậy từ nhỏ tới giờ ở nhà tao ăn cái gì vậy?”. Chưa có đứa nước ngoài “dám” chê đồ ăn Việt. Có thể tụi nó nịnh, nhưng vậy cũng được.

Mấy nhận định trên là tổng hợp từ các cuộc nói chuyện với các bạn nước ngoài đã đến Việt Nam, qua cái nhìn của một đứa con gái Việt Nam xa xứ.

Dù cuộc sống nông thôn còn lam lũ, thành phố thì bon chen, mạng xã hội đầy tin tiêu cực, ông xe ôm vẫn uống cà phê, cười nhe răng nghe bà bán xôi kể chuyện thằng con mới vào đại học. Tô bún riêu bà đang ăn vẫn nghi ngút khói làm ấm bụng, ấm đến cả tim mỗi lúc trở về.

10 điều thú vị về con tàu chiến Vasa

Ai đến Stockholm hình như đều phải ghé thăm Vasa Museum. Nguyên cái bảo tàng to chà bá chỉ trưng bày duy nhất một thứ: CON TÀU CHIẾN VASA.

Để kể cho nghe 10 điều đặc biệt về con tàu này

1. Vasa bị chìm ở cảng Stockholm 333 năm trước khi được trục vớt năm 1961 (trước má mình một năm tuổi nên nhớ)

2. Ngày con tàu lộ lên mặt nước, báo chí Thuỵ Điển và khắp nơi trên thế giới đều đưa tin

3. Nó bị chìm ngay ngày đầu tiên giong buồm, sau khi đi được hơn 1km

4. Lý do chìm là do thiết kế sai, phần đại bác trên tầng hai quá nặng. Gió có tí, chìm luôn

5. Những người đóng tàu biết là nó không ổn nhưng mà sợ vua Thuỵ Điển nên không dám nói. Nhà vua thì lúc đó đang muốn phô trương hải quân nên không đủ kiên nhẫn chờ

6. Sau khi nó chìm, người ta có họp quy trách nhiệm nhưng cuối cùng không ai có tội hết (Rút kinh nghiệm cho vui thôi)

7. Nó nặng hơn 1.000 tấn, có 64 quả đại bác và chứa được gần 500 thuỷ thủ và binh lính

8. Dù là tàu chiến, nhưng vì có mục đích khoe thanh thế, nên các chi tiết trạm trỗ rất công phu và tinh tế.

9. Khi vớt lên, con tàu gần như còn nguyên vẹn. Còn có hơn mười bộ xương khô của thuyền viên

10. Cho đến nay, con tàu được xem là niềm tự hào của hải quân nói riêng và của Thuỵ Điển nói chung.

Nếu ai đã coi series Black Sails thì sẽ cảm thấy con tàu sống động hơn bởi ở đây người ta tái hiện cuộc sống trên tàu, cả hình phạt KEELHAULING man rợ.

Thiết nghĩ, CÓ NHỮNG SAI SÓT LÀM NÊN LỊCH SỬ. Nếu ngày ấy nhà vua không nôn nóng, nếu những người nhân viên đủ can đảm để báo cáo sự thật thì ngày nay làm gì có con tàu hoành tráng như này cho thiên hạ ngắm nhìn.

Trong bảo tàng có cái nhà hàng nhìn ra cảng nước khá đẹp. Vé vào cổng tầm 15euro, là một trong số ít bảo tàng có thu phí ở Stockholm. Nói chung cũng được. Đi cho biết.

VÌ SAO NƯỚC MÌNH KHÔNG CÓ NHIỀU TÀI NĂNG XUẤT CHÚNG

Đầu tiên là vì NGHÈO mấy bác ạ

Hôm qua đi dự sinh nhật của đứa cháu, ba nó dẫn mình đi một vòng xem nhà. Nhà có ba đứa con, mỗi đứa một phòng. Căn phòng của bé gái giữa làm mình ấn tượng và suy nghĩ thiệt nhiều. Bé gái này 8 tuổi, mình gặp nó nhiều lần, nó rất thích vẽ và làm những tấm thiệp, nó cũng thích may vá. Nói chung là nó thích làm ra cái gì đó sáng tạo. Cái phòng ngủ phản ánh đúng phong cách NGHỆ SỸ của nó: giá vẽ tranh bé bé, các vật dụng đủ màu sắc để nó làm thiệp, tranh nghệ thuật treo tường…Ở nước mình phần đông trẻ em 8 tuổi làm gì có phòng riêng cho những mơ mộng. 8x như mình còn tệ hơn, đa số lớn lên từ nông thôn và nghèo. Tài năng, nếu có, cũng đâu có được nuôi dưỡng trong cái ăn cái ngủ hàng ngày. Càng lớn thì cái đam mê đó nó cứ dần biến mất, chỉ còn là một chút hồi ức trẻ em đẹp đẽ.

Thứ hai là nước mình thiếu SỰ ĐA DẠNG.

Ở đây mình muốn nói về SẮC TỘC. Những nước “pha trộn” nhiều sắc tộc theo mình họ có đa dạng về văn hóa, về thẩm mỹ, về năng khiếu. Những tài năng này được cọ xát với nhau từ đó mà hoàn thiện. Coi các chương trình Got Talent mà xem. Ở nước mình thấy tài năng ít, không đa dạng, lòng vòng chỉ có hát, múa. Mình nghĩ một phần vì thiếu sự đa dạng về sắc tộc, văn hoá.

Thứ ba, không phải nói thêm, tài năng nghệ thuật không kiếm được nhiều TIỀN

Ở nước ngoài thì cũng vậy thôi, nghệ sỹ phần đông là nghèo, trừ những người nổi tiếng. Nhưng ở mình, càng khó làm nghệ sỹ hơn vì lối sống cạnh tranh, trọng vật chất và phân biệt giàu nghèo quá nặng.

Càng viết thì càng thấy thuơng nên thôi, không dám viết tiếp nữa. Vậy cho nên những nghệ sỹ tài năng thực sự ở nước mình, nghèo mà vẫn giỏi, không được trân trọng mà vẫn theo đuổi đam mê, thì đúng là đáng ngưỡng mộ vì thật ra rất hiếm.

Hình: Các tác phẩm nghệ thuật của bé

Ở NHÀ TÂY!!!!

Đây là “căn nhà quê” country house của cặp vợ chồng người Thuỵ Điển. Ông là thợ điện, bà làm giáo viên cấp một. Ông là người xây sửa, bà là người trang trí. Hai người gọi đây là chốn thiên đường của mình.

Ông bà thường đến đây vào dịp cuối tuần. Thỉnh thoảng con cháu cũng đến khi muốn tìm chốn nghỉ ngơi. Mỗi lần đến họ đều tự mang theo đồ ăn, wrap trải giường riêng. Sau khi về thì lau chùi nhà, rửa sạch chén bát. Cho nên, dù không ở thường xuyên, căn nhà luôn mới.

Người Bắc Âu thường dành phần lớn thời gian ở trong nhà nên nhiều người trong họ biết cách chăm chút cho không gian sống. Căn nhà và khoảng sân nằm gọn trong rừng cây. Cái nhà kho và căn nhà đồ chơi là công trình phụ nhưng ông xây rất vững chãi mà xinh xắn. Cái ghế sofa to, êm ơi là êm; cái gác xếp nhỏ nhắn với cửa sổ nhìn ra cánh rừng thông; cái máy rửa chén bé tí ti, những vật lưu niệm hài hoà cùng màu sắc của những chiếc ghế, tấm thảm…Mọi chi tiết cứ tinh tế và hoàn hảo không chê vào đâu được.

Tớ đăng thật nhiều hình để mọi người hình dung. Đâu đó, có thể học được những ý tưởng trang trí cho căn nhà của riêng mình.

Hôm qua tớ đến nghỉ. Lúc con ngủ có được một chút thời gian cho riêng mình, đọc truyện, uống cà phê sữa đá Việt Nam. Bên ngoài tuyết rơi. Không gian bừng lên vừa lộng lẫy, vừa liêu trai nhưng lại rất thanh bình.

Chỉ muốn ở đây thôi chẳng muốn về.

LẦN GẦN ĐÂY NHẤT MÌNH THỰC SỰ LÀM VIỆC?

Để vào vai chàng ca sĩ trong A Star Is Born, Bradly Cooper đã phải học hát và piano trong 18 tháng. Ngay từ ban đầu, Lady Gaga đã nói “Em sẽ biến anh thành một nhạc sỹ thực thụ và tụi mình sẽ hát live tất cả các bài hát. Em ghét lipsync” “Hả, cái gì!!!!” 🙂

Không những vậy, để chỉnh giọng nói của mình cho giống người nghiện rượu, anh đã thuê một chuyên gia dạy anh cách hạ thấp âm vực của mình. Một tuần 5 buổi, mỗi buổi 4 tiếng…trong khoảng một năm!!!

Dù thời gian quay chỉ diễn ra trong 42 ngày, anh mất khoảng 3 năm để chuẩn bị với nhân vật Jack Maine.

Ngày hôm nay, anh quyết định bước ra khỏi nhân vật Rocker tưởng tượng đó mà hát Shallow bằng giọng hát thật của mình tại lễ trao giải Oscar cùng với Ally của anh.

Thấy cách làm việc của anh diễn viên đẹp trai này mà mình tự xấu hổ.

Lần gần đây nhất chúng ta làm việc nghiêm túc như vậy là khi nào?

Trẻ em khi nào thì nên chơi thể thao

Ở đây người ta chơi thể thao từ rất sớm mấy mợ ạ. Tại khu trượt tuyết, con nít còn đang ẳm là mẹ đã ôm ngồi trên tấm ván để trượt xuống dốc chơi. Hai tuổi là mẹ thuê cho ván trượt riêng, đứng giữ thăng bằng phía trước và mẹ cột dây giữ phía sau. 4 tuổi là trượt tuyết một mình không dùng gậy. Cho nên đứa 10 tuổi là đã vô tư chinh phục đoạn dốc khó nhất trong khu, nhảy vút qua các ụ tuyết hoặc len lỏi trong rừng.

Một đứa trẻ thường chơi hai đến ba môn thể thao và chơi chuyên nghiệp. Có nghĩa là trang bị đầy đủ, tham dự sports camp rồi đi thi đấu giải này giải nọ. Ở đây chi phí nuôi con phần lớn đến từ đầu tư vào thể thao và hobbies vì y tế và giáo dục đã được tài trợ hết rồi.

Được rèn luyện từ nhỏ nên lớn lên khi cần học môn nào mới tụi nó học rất nhanh và thể lực cũng khoẻ. Ba cu Groot là đai đen karate, huy chương đồng giải Karate toàn châu Âu, bằng lặn biển cao cấp, bằng paragliding, đá banh, trượt tuyết…cái nào cũng ngon lành.

Mình thì cái nào cũng dở, cậu mợ ạ. Vốn đã lười mà lại bắt đầu trễ nên đụng môn nào là cứ chật vật. Hôm nọ trượt tuyết ngày thứ hai, té cũng nhiều rồi nên khi đứng trước một con dốc cao, hãi quá, ngồi bệch xuống khóc ngon lành!

Cu Groot 8 tháng tuổi chưa ngồi vững mà đã leo được hết 12 bậc thang. Leo liên tục không nghỉ. 15 phút leo hai lần. Clip này mẹ lưu lại lần đầu thấy Groot leo. Quá hoảng. Cái này rõ là gien khoẻ của ba nó. Mẹ trông hơi mệt tí nhưng vậy cũng được.

Thuỵ Điển-Đó là một thế giới hoàn toàn khác

Có vài bài báo viết chi phí nuôi một đứa con ở Thuỵ Điển cho đến 18 tuổi là 1,5 triệu SEK, tương đương 3 tỉ đồng. Vị chi ra mỗi tháng khoảng 17 triệu. Với chỉ số giá tiêu dùng của Thuỵ Điển gấp 3 lần Việt Nam, mình tính ra là tầm 6 triệu/tháng. Chi phí này đã tính luôn những khoản như mua xe đẩy, mua nôi…và cả chi phí cơ hội mà ba mẹ phải nghỉ ở nhà chăm sóc. Nếu so với chi phí cho một đứa trẻ trong một gia đình trung lưu ở Sài Gòn thì nuôi con ở Thuỵ Điển quá rẻ. Ngoài giáo dục, y tế (hai chi phí khiến ba mẹ đau đầu nhất) đã được bao cấp, ba mẹ ở Thuỵ Điển còn có thêm những hỗ trợ sau:

-Trợ cấp nuôi con hàng tháng: với một đứa con, nhà nước sẽ trợ cấp cho ba mẹ 1.200 SEK/tháng, khoảng 3 triệu đồng. Nếu có từ 2 đứa trở lên thì bên cạnh phần trợ cấp của từng đứa, sẽ có thêm trợ cấp gọi là dành cho “nhà đông con”. Các khoản này sẽ được tự động chuyển đến tài khoản ba mẹ hằng tháng cho đến khi đứa con 16 tuổi.

-Nghỉ thai sản/nghỉ chăm sóc con “vô tư”: khi lên chức ba mẹ, người Thuỵ Điển sẽ được nghỉ 480 ngày (tương đương 1 năm 4 tháng) cho mỗi đứa con. Nếu sinh đôi thì được nghỉ thêm 180 ngày (6 tháng nữa). Trong đó, 390 ngày sẽ được nhận 80% lương, 90 ngày còn lại nhận lương cơ bản 180SEK (450K đồng)/ngày.

-Bình đẳng trong vai trò cha mẹ: trong 480 ngày được nghỉ, mỗi người ba/mẹ phải nghỉ ít nhất 90 ngày. Nếu không nghỉ thì mất trợ cấp. Đại sứ Thuỵ Điển tại Hà Nội, lúc có con đã nghỉ làm 8 tháng chăm con; và với ông đó là khoảng thời gian rất đẹp. Tại Stockholm, không khó để bắt gặp hình ảnh các ông bố một mình đẩy con đi dạo, đút con ăn, ở nhà chăm con toàn thời gian. Người Thuỵ Điển gọi những ông bố này là Latte Papa, ám chỉ các ông bố đẩy con ra quán chơi, uống cà phê, tán gẫu với các ông bố khác.

-Sự chu đáo của xã hội: do thời gian nghỉ chăm con dài nên để ba/mẹ đỡ chán, mỗi quận đều có một nơi gọi là open pre-school. Nơi này giống như một cái trường mẫu giáo để ba mẹ đưa con đến chơi với nhau và gặp gỡ các ba mẹ khác. Mình đã đến đây và thấy bất ngờ với cơ sở vật chất họ có. Đầy đủ đồ chơi cho đủ trẻ từ 0-6 tuổi, khu vực ăn uống, tủ lạnh, bếp, máy rửa chén, lò vi sóng…Ở đây còn có 2 cô giáo để tổ chức những buổi học hát hay mời các chuyên gia về nói chuyện nuôi con…Tất cả là miễn phí.

-Nhiều thứ miễn phí cho ba/mẹ và con nhỏ: đi xe buýt thì ba/mẹ và bé đều không phải trả tiền. Ở Trung tâm thương mại, mọi người phải trả tiền để đi toilet nhưng bố/mẹ có con nhỏ thì không.

Được hỗ trợ tốt như vậy nên phần ba mẹ chủ yếu là đầu tư vào thể thao, du lịch và các sở thích của con. Quan tâm lớn nhất của cặp nào muốn có hơn 3 con đó là họ phải… đổi cái xe hơi và chuyển đến căn nhà to hơn!

Ai trưởng thành hơn ai

16 tuổi, mình xa nhà lên thành phố, chật vật thích nghi với cuộc sống trường chuyên. Sáng học, chiều học, tối học, ngập ngụa trong các cuộc thi trường, tỉnh, vượt cấp. Cuộc sống chỉ có một mục tiêu duy nhất là vào đại học. Các vấn đề khác…không biết gì!

16 tuổi, bạn sáng đi học, chiều 4 tiếng làm thu ngân trong siêu thị. Bắt đầu có thu nhập của riêng mình*. 17 tuổi, bạn sáng đi học, chiều đi làm công ty game mà bạn là một trong những co-founder.

18-19 tuổi, mình lên đại học. Sống hoàn toàn bằng tiền bố mẹ. Từ xe đạp đổi sang xe máy, điện thoại di động, tiền ăn, tiền nhà, tiền học thêm…Tất cả trông vào lá thư chuyển tiền ở bưu điện. Thi thoảng dạy thêm, đi làm phiên dịch có tiền mua này mua kia. Nhà nghèo, nhưng khi nào hết thì cứ gọi…xin thêm.

18-19 tuổi, như bao người Thuỵ Điển trưởng thành, bạn ra riêng. Chính thức đi làm toàn thời gian và tự nuôi mình. Trong công ty start-up, bạn là trưởng nhóm thiết kế, quản lý 5-6 graphic designer. Công ty gặp khó khăn, bạn nhận lương 5.000SEK/tháng, trong khi tiền thuê nhà cơ bản đã là 6.000SEK. Tối về bạn làm thêm job thiết kế. Bạn thích uống sữa nhưng mỗi tháng chỉ dám mua cho mình một hộp 1L.

21 tuổi, mình tốt nghiệp đại học, chính thức có công việc đầu tiên và thực sự sống bằng thu nhập của mình. NHƯNG…

Cần cái xe tốt hơn để đi làm, ba má lại cho

Khi mua cây đàn piano, mình mượn bạn bè một ít

Khi mua cái nhà, ba má hỗ trợ cũng hơi nhiều nhiều.

Còn bạn, 21 tuổi phải đóng cửa công ty vì gặp phải giai đoạn khủng hoảng kinh tế. Ngày phỏng vấn xin việc mới, khi được hỏi mức lương mong muốn, bạn trả lời “Bao nhiêu cũng được. I need a job”. Từ rất lâu rồi, bạn đã quen với thực tế nếu mình muốn cái gì mà không đủ tiền mua “thì phải tự học cách mà đừng muốn nó nữa.”

Cho nên, anh bạn “mắt xanh mũi lõ” của tôi ơi, tuổi trưởng thành của anh chính thức là 18. Ở tuổi 33, anh đã tự đứng trên đôi chân của mình được tròn 15 năm. Tôi sanh ra trước anh 3 năm, nhưng 36 tuổi rồi vẫn không khác một đứa thiếu niên là mấy. Hết dựa ba, dựa má, dựa hai đứa em rồi bây giờ dựa cả vào anh.

*Trẻ em Thuỵ Điển 15-16 tuổi đã đi làm thêm kiếm tiền và 18 tuổi được mong đợi là ra riêng, tự kiếm sống. Nếu không tìm được căn hộ để thuê, có thể sống cùng bố mẹ nhưng phải đóng tiền ăn, điện, nước…

Sự thật đằng sau đất nước hạnh phúc nhất thế giới-Phần Lan

Cái bảng xếp hạng hạnh phúc của Liên Hiệp Quốc bắt đầu thấy nhảm rồi. Lòng vòng chỉ có mấy nước Bắc Âu. Theo Trang Tara tui thì mấy cái tiêu chí về An sinh xã hội, giáo dục này kia chỉ là những điều kiện để con người ta KHÔNG CẢM THẤY BẤT HẠNH thôi. Bị thất tình và đi lang thang trên những con đường yên bình vẫn sẽ đỡ khốn khổ hơn đã thất tình rồi mà còn bị giựt mất cái điện thoại!!!

Hạnh phúc là cảm nhận. Và tui có thể nói rằng phần đông người Phần Lan cảm thấy hạnh phúc vì trong máu họ đầy caffeine.

Trung bình, một người Phần Lan uống 12kg cà phê một năm, nghĩa là 1kg/tháng!!! Khi biết điều này, tui đâu có tin. Cho nên, hồi ở Mexico, ở chỗ coworking space tui làm, có một anh Phần Lan.

-Người ta nói người Phần Lan một tháng uống một kg cà phê. Theo mày đúng ko?

-Huhm…Tao nghĩ là đúng.

-Bản thân mày mỗi ngày uống bao nhiêu ly?

-Huhm…Tao không biết bao nhiêu ly. Nhưng khoảng…1 lít rưỡi.

-Hả???? (Cả bọn đều hả??? chứ ko chỉ tui)

-Hình như tao uống thay nước luôn hay sao á!Cho nên, các bạn Việt Nam mình nếu đang không hạnh phúc, thử nốc 1,5 lít…cà phê sữa đá xem sao.

Dám ngất ngây lên mây ấy chứ!

Hihi…Ui, nói nhảm nhảm hạnh phúc ghê nơi…

*Anh bạn Phần Lan mặc áo đen, ngồi đầu bàn